Trang ChínhPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

<div style="background-color: none transparent;"><a href="http://www.rsspump.com/?web_widget/rss_ticker/news_widget" title="News Widget">News Widget</a></div>
:: Forum 4all - Mái Nhà Tình B?n ::
  • Music

Share | 
 

  ace thức đêm vào giải trí cho đỡ buồn ngủ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
gianggiangonline



Tổng số bài gửi : 4
Points : 12
Reputation : 0
Join date : 28/09/2010

Bài gửiTiêu đề: ace thức đêm vào giải trí cho đỡ buồn ngủ   Fri Feb 11, 2011 6:47 am

Bức tranh chết người:

Trích:
Chuyện kể rằng 1 người họa sỹ ở
Pakistan bị vợ phát hiện ngoại tình, bà ta quá buồn bã và tự tử. Sau khi
vợ chết, ông ta vô cùng hối hận và ngày nào cũng ngồi vẽ hình bà ta
trong phòng một mình. Sau hơn 1 tháng tự giam mình trong phòng, cuối
cùng ông ta cũng đã hoàn thành xong bức tranh người vợ của mình, đồng
thời lúc đó ông cũng ra đi mãi mãi vì kiệt sức...

Bức tranh người
vợ của ông ta mang một vẻ đẹp huyền bí, huyền bí nhất chính là đôi mắt
bà ta, nó như long long ánh lệ, thể hiện một nỗi buồn sầu thảm của cuộc
tình đau khổ giữa 2 vợ chồng. Ánh mắt ấy chính là ánh mắt của vợ người
họa sỹ khi bắt gặp chồng mình ngoại tình.

Chính sự kỳ bí đó, bức
tranh đã được 1 người phụ nữ giàu có mua về. Bà ta rất thích bức tranh,
luôn ngắm nhìn nó. Bỗng 1 ngày kia người ta thấy bà ta la hét kinh
khủng, đập phá đồ đạc trong nhà và hét lên: "Bà ta đã về rồi, bà ta đã
về rồi..."... Ngay sau đó, người ta đã đưa bà vào nhà thương điên. 1
ngày sau thì bà ta chết.

Và rồi bức tranh tiếp tục được lưu
truyền qua nhiều người: 1 họa sỹ , 1 người thợ may, 1 tỷ phú, 1 nhân
viên lập trình,... và tất cả họ đều có tình trạng chung như người đầu
tiên, đó là đều phát cuồng sau khi xem tranh và chỉ sau đó vài ngày là
chết.

Kể từ đó bức tranh đã được người ta vứt đi một nơi nào đó
không biết đến. Cách đây 6 năm, khi xuất hiện trên mạng internet, bức
tranh đã làm hơn 2.000 người chết mà trên desktop, trong tay có hình bức
tranh này. Thế rồi, cơ quan bảo Nhưng thời gian gần đây, bức tranh ấy
lại xuất hiện trên mạng và tình trạng trên lại diễn ra. Bức tranh này
sau khi xuất hiện đã cướp đi mất hơn 999 bloggers chỉ sau 1 tháng...

Và đây là "Bức tranh gây chết người": heo
truyền thuyết, những ai đã biết về/xem qua/lưu giữ bức tranh này dù chỉ
5 giây mà không tìm được 9 người khác đọc về/xem qua/lưu giữ bức tranh
này thì một lúc nào đó trong cuộc đời sẽ bị ám ảnh từ đó cho đến chết!

Khuyến
cáo: Theo lời khuyên từ nguồn bài viết này, khi xem bức tranh thì nên
có từ 2 người trở lên cùng xem (như thế sẽ không bị linh hồn của bà ta
trong tranh làm phát cuồng) và cũng không nên nhìn vào cặp mắt của bà ta
quá 5 phút. Ngoài ra, những ai không trả lời và thanks người post bài
cũng sẽ bị bà ta tìm đến vì đã xem mà lờ đi (như thế là "coi thường" bà
í). Nếu không nghe theo chỉ dẫn, có chuyện gì xảy ra thì ......

This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 633x475 and weights 26KB.

Vào
giữa năm 2006, tôi có đăng ký lớp dò bài buổi tối trên trường để thi
tốt nghiệp, bình thường tôi tới hơi trễ 1 chút, nhưng hôm đó vì lý do cá
nhân nên đến sớm hơn 1 tiếng, 5h30 là trường đuổi hs về hết, chỉ còn
lại 2 cha nội trực ban ở dưới. 6h15 trời tối thui, lúc đó tôi cũng chẳng
nghĩ gì nên lên phòng ôn bài trước, lúc này mặc dù đèn phòng rất sáng
nhưng tôi thấy có cái gì đó kô ổn, có lẽ do gió mạnh làm cái cây bàng
chết tiệt kế bên cửa sổ đung đưa đầy ma quái ghê rợn. Nhìn sang đối diện
thấy mấy đứa Hàn Thuyên ngồi học bài (vì Phú Nhuận với Hàn Thuyên nằm
sát nhau) tôi ra ban công đứng hóng mát. Tôi cảm giác như có cái gì đó
kô bình thường nhưng kô hỉu là cái gì, chỉ thấy rằng rất lạnh lẽo.Các
bạn biết kô, tôi chết đứng sững sờ khi thấy cái bóng trắng kô đầu, ừh
chính xác hơn là cái áo dài mà nữ sinh hay mặc nhưng lại mất đầu đang lơ
lửng cách tôi chừng 50 mét cùng hành lang. Quá bất ngờ, chân tôi cứng
đờ muốn chạy mà kô đc, miệng thì thở kô ra hơi. Thật sự rất khủng khiếp
nếu bạn ở trong trường hợp của tôi. Tôi ở trạng thái kinh hãi đc 1 lúc
thì nó từ từ biến mất như chưa bao giờ xuất hiện, lúc này tôi mới biết
mình đã thấy cái gì và nhanh chân dọt lẹ xuống dưới. Tôi đi bộ về nhà
ngay lập tức
Tại
Việt Nam, không hiếm trường hợp đã xảy ra. Một vài thí cụ điển hình mà
chúng tôi xin lược kể ra đây là những trường hợp hoàn toàn có thật do
các nhân chứng trong cuộc kể lại.

Ông Trùm Mày, nhà ở Nam Giao,
Huế, chuyên nghề chạy xe kéo, loại xe này rất phổ biến khoảng thời gian
1939 đến 1945. Một đêm nọ, trời gần khuya, ông Trùm Mày định kéo xe về
nghỉ nhưng tự nhiên thay vì kéo xe chạy về phía cầu Gia Hội để về Nam
Giao (qua cầu Trường Tiền), ông ta lại kéo xe chạy theo đường Hàng Đường
để về cống Kẻ Trài. Xe chạy một quảng, ông bỗng thấy một cô gái mặc bộ
đồ trắng, đội nón lá vừa bước lên vừa đưa tay vẫy vẫy ra hiệu cho xe
ngừng lại.

Ông Trùm Mày vội vã ngừng xe, cô gái có vẻ hấp tấp vừa
đi vừa chỉ về phía trước vừa nói - tiếng nói nhỏ như sợ có ai nghe: -
Chở tôi về bến đò chợ Bao Vinh.

Ông Trùm Mày cố định thần nhìn
cho kỹ mặt cô gái nhưng vì tóc cô để xõa nên chẳng thấy rõ mặt mày. Điều
ông làm lạ là cô gái mảnh mai quá nên nhẹ tênh, ông kéo xe mà cảm thấy
như chạy xe không. Qua khỏi cống Kẻ Trài và chạy độ hai mươi phút nữa,
ông nghe tiếng trống trời khuya vọng lại. Bất giác ông chạy chậm xe và
ngoái cổ lại để hỏi chuyện cô gái, nhưng lạ lùng chưa, cô gái không còn
nữa. Chỗ ngồi trên xe kéo trống không và yên lặng một cách dễ sợ. Ông
Trùm Mày sợ quá đến nổi gai ốc toàn thân, ông cấm đầu chạy thục mạng về
nhà.

Sáng mai lại, ông đem chuyện lạ hồi hôm kể cho ông Lý Trưởng
ở làng Bình An nghe. Người lão bộc trong nhà ông Lý Trưởng cho biết ở
quảng đường gần cống Kẻ Trài đến bến đò Bao Vinh có một cái am nhỏ thờ
cô gái bị chết trôi, trước đó độ năm năm, cô gái này bị chết nơi bến đò
gần cống Kẻ Trài, xác nổi lên và tắp vào bờ, vướng vào gốc và rễ những
cây sanh già cỗi nơi bến và nhiều đêm hay xuất hiện than khóc hay chận
đường người qua lại để hỏi thăm, chuyện trò hoặc xin đi nhờ nếu gặp ai
có phương tiện chuyên chở đi qua đó. Theo người lão bộc (ông Ngọng) thì
có lần hai người kéo xe bò qua đó cũng đã gặp cô gái từ dưới bến sông
(Đông Ba) đi lên xin đi nhờ một quãng đường. Khi xe đi được khoảng nửa
tiếng, thì bỗng nhiên họ nghe một tiếng "Bõm" như có vật gì rơi xuống
sông. Ngay lúc đó hai người đánh xe bò rởn tóc gáy vì cô gái trên xe đã
biến mất tự bao giờ (lúc đó khoảng một giờ sáng).

Ở Huế có một
địa danh đặc biệt là Ô Hồ. Xóm Ô Hồ gần trường tiểu học Gia Hội (Huế).
Anh Hinh trước ở làng Đại Lược sau lên thành phố Huế làm nghề đạp xích
lộ Chuyện xảy ra vào mùa hè năm 1956. Ở Huế mùa hè rất nóng, anh Hinh
thường đạp xe đến quá khuya mới trở về nhà. Đêm đó, theo lời anh kể hình
như là đêm 13 âm lịch, trời đầy trăng sao. Lúc đó khoảng 12 giờ khuya,
anh đang đạp xe đi từ từ qua khỏi trường tiểu học Gia Hội và định tới
chỗ quẹo sẽ đạp xe về đường đi Mười Gian. Khi chiếc xe xích lô vừa đến
ngã ba thì anh thấy một người đàn bà đứng ngay nơi chỗ quẹo và đưa tay
vẫy vẫy xe anh. Anh Hinh vội vã dừng xe lại. Dưới ánh trăng, anh thấy rõ
gương mặt người đàn bà, rõ đến độ anh thấy nổi bật những dấu sẹo do
bệnh đậu mùa để lại trên gương mặt người đàn bà. Anh hỏi:

- Chị về đâu?" Người đàn bà vừa trả lời vừa bước lên xe:

- Cho tôi đến Chùa Bà.

Khi
xe sắp đến đường quẹo thì người đàn bà ra dấu ngừng xe và lấy trong ví
ra hai tời giấy bạc trao cho anh Hinh rồi lầm lũi đi vào một khu vườn to
lớn trồng toàn là nhãn và vải, anh Hing nhìn thấy hai tờ giấy loại 100
đồng và lấy làm lạ vì số tiền quá lớn cho một cuốc xe quá ngắn đường.
Hay người đàn bà đã đưa nhầm, tưởng đó là giấy 10 đồng, nhưng 10 đồng
bạc cũng vẫn lớn đối với thời đó. Vốn là người lương thiện, anh Hinh
nghĩ bụng đêm quá khuya, khu vườn nhà quá rộng và sâu hun hút không tiện
vào kêu cửa, chi bằng sáng mai đạp xe ngang nếu thuận tiện ghé lại xem
thử ra sao. Thế rồi anh ta cất kỹ hai tờ giấy bạc loại 100 đồng vào cái
bóp để trong túi áo. Trước khi đạp xe về nhà, anh còn nhìn kỹ lại địa
điểm mà người đàn bà có gương mặt rỗ hoa đã bước suống xe để vào khu
vườn sầm uất. Điều đáng nhớ là ngay tại chỗ đó có một cây vông đồng rất
lớn.

Sáng hôm sau, khoảng 10 giờ, anh Hinh đạp chiếc xích lô đến
địa điểm hồi hôm. Anh dừng xe lại bên cạnh cây vông đồng. Khu vườn rộng
âm u và yên tĩnh quá, anh đẩy xe vào vườn. Xa tít phía trong khu vườn là
căn nhà xưa cổ, cửa đóng then gài. Có lẽ gia chủ đã đi vắng. Anh đẩy xe
ra, quang cảnh yên lặng lạ thường, qua một giàn hoa lài rủ xuống thấp
lè tè có một ngôi mộ. Ngôi mộ này được chôn trong vườn nhà. Trưa hôm đó,
anh ghé lại cái quán cơm gần Ô Hồ để ăn trưa, khi mở cái bóp trả tiền
anh ngạc nhiên không thấy hai tờ giấy bạc đâu cả. Tìm mãi cũng chỉ có
những đồng bạc lẽ mà anh đã có từ trước. Nhưng trong ví lại có hai tờ
giấy trắng dài bằng cỡ hai tờ giấy bạc.

Anh ngẩn ngơ suy nghĩ.
Bỗng nhiên một cảm giác lành lạnh chạy dọc theo đường xương sống... như
có một linh tính vụt đến... anh hỏi ngay người bán quán về khu vườn nơi
gốc cây vông đồng và ngôi mộ trong vườn thì người bán quán cho biết như
sau:

- Khu vườn đó là của ông Cả Đễ. Ông có một người vợ bé, bà
này ở chung với bà vợ lớn và bị bà vợ lớn của ông Cả Đễ ganh ghét, hành
hạ đủ điều. Cách đây hai năm, bà vợ bé bị bệnh đậu mùa, người trong nhà
sợ bị lây bệnh tìm cách lánh xạ Sau đó bà vợ bé chết. Ông Cả Đễ thương
tiếc vô cùng, chôn ngay trong vườn. Hiện nay trong ngôi nhà ấy chỉ có
một mình ông Cả Đễ thui thủi sống qua ngày nhờ nhuận lợi thu hoạch trong
vườn mà thôi. Bà vợ lớn thì đã bỏ vào Đà Nẵng lấy chồng khác. Ông Cả từ
đó có vẻ tàng tàng và mất trí... " Anh Hinh nghe đến đó thì tự nhiên
tay chân run rẩy, mặt mày tái mét. Lúc bấy giờ anh mới kể hết mọi sự cho
người chủ quán nghe. Sau cùng người chủ quán nói:

- Như vậy là
anh đã gặp đúng người vợ bé của ông Cả Đễ rồi! Với lại gương mặt rỗ hoa
thì chính là bà ấy rồi, nhưng lạy vong linh bà ấy, bà linh hiển quá, tuy
rằng bà ấy trả cho anh hai tờ giấy bạc giả, nhưng theo ôn mệ (cha mẹ)
tôi ngày trước thường kể thì những người đã giúp đỡ ma thường hay được
phù trợ. Như anh đã có lần chở hồn ma bà vợ bé ông Cả, chắc anh cũng sẽ
đắt khách cho coi... "
Ma ư!!
Mình từ bé đến lớn chưa bao giờ tin vào ma và cũng ko bao giờ tin là ma có tồn tại
Xem mấy bức ảnh ma trên mạng mình cũng cười khấy "Ma quái gì,với photoshop ko có gì là ko thể "
Nhưng có lẽ sau việc này mình phải suy nghĩ lại
Ma có thật hay ko??
Trong 1 buổi chiều lấy laptop ra tự sướng, mình định là chụp chơi thôi, sau đó sẽ xóa chứ ko hề cố tình.
Mình nhớ rõ lúc ấy vào khoảng 3h chiều
Sau
khi tự sướng 1 pic thấy xấu quá định xóa đi. Nhưng lạ thay có 1 điều gì
đó hơi ko bình thường cho lắm trong tấm hình của mình
Khi đem lên Microsoft Office Picture Manager zoom lên thì mình xém té
Gần như ko tin vào mắt mình
1 cái đầu em bé lơ lửng trong tủ quần áo
Mà ngay tại phòng mình mới đau
Kéo 2 thằng em lên nhìn cho rõ hay là mình bị quáng gà, thì 2 thằng em mình cũng khẳng định đó là mặt người
Kiểm tra tủ áo thì ko có vật gì lạ như thế
Hình rất rõ ràng
Chiều hum ấy tớ kể cho ba mẹ nghe
Ba mẹ cười và chửi tớ vớ vẩn
Nhưng sau khi xem xong thì họ đã nghĩ khác
Hình ko hề photoshop 1 tí nào tớ dám thề đấy
Từ 1 điều vô tình thôi đã khiến tớ sợ và ko thoải mái cho lắm khi bước vào phòng mình nữa !!
Cạch ko vào gần 2 tuần
Nói ko = thấy tận mắt
Đây là hình ảnh đó :
This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 700x627 and weights 183KB.

This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1240x744 and weights 212KB.
Enlarge this imageReduce this image Click to see fullsize


Mua ban |
May tinh de ban |
May tinh xach tay |
Dien thoai di dong
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
ace thức đêm vào giải trí cho đỡ buồn ngủ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Thư Giãn :: Tán Gẫu-
Chuyển đến